Làng tôi

(L àng tôi  là bài thơ tôi làm từ năm 1980, lúc đang là sinh viên Khoa Văn, ĐH Tổng hợp Hà Nội. Vậy là đã 33 năm rồi, nhưng mỗi lần về làng, tôi vẫn thấy làng mình như vậy thôi, vẫn làm lũ, tốt bụng, nghiêng nghiêng bước thấp bước cao, vẫn bông lúa rài mọc lưa thưa bên mộ ông ngoại…Tôi giữ nguyên câu chữ bài thơ, không biên tập để bạn cảm nhận được tình yêu của tôi ngày ấy còn  ngơ dại  hiện lên sau từng con chữ mộc mạc như củ khoai hà lăn long lóc dưới chân bạn gái…)

   Làng tôi

 Làng tôi với mái nhà tranh
 Mái rạ đồng quê lợp tạm
 Quây quần nhà trăn nóc
 Khói chiều vấn víu ngọn tre

 Cánh phượng rơi, cơn gió thổi mùa hè
 Tiếng ve gào như khát nước
 Cánh diều bay tuổi thơ không ngủ được
 Không gian xít võng à..ơi…

 Làng có những cụ già tóc bạc
 Sống ngang tàng như trong bão tre reo
 Da nhuộm đất sống một thời trăn trở
 Mà điệu cười như tiếng thở thời gian

 Người của làng
 Đói nghèo thương nhau
 Bát nước chè tươi
 Chụm đầu
 Cười vang xóm
 Chiếu chải giữa sân
 Ngồi quây quần
 Quyện vào nhau khói thuốc

 Bọn trẻ sinh ra và lớn lên
 Trò chơi nhiều không kể hết
 Chăn trâu tập trận chọi gà
 Trên bãi cỏ mùa đông
 Đốt lửa giữa đồng trốn rét
 Vài nắm cỏ hoang bếp ấm lửa trời

 Ngày giáp hạt cha mẹ chạy khắp nơi
 Cặm cụi đàn con tìm rau má
 Qua ngày tám tháng ba
 Bên bếp lửa lập loè ăn cốm nếp
 Mấy anh em đuổi khói về xó bếp
 “Khói về kia ăn cơm với cá
  Khói về đây lấy đá đập đầu…”

 Dù bữa cháo bữa cơm
 Dù cọng rác cọng rơm
 Lửa vẫn cười tanh tách
 Bóng mẹ ta ngồi cái nghèo in vào vách
 Thương mẹ thức hoài bếp chẳng ngủ đâu.

 Ù ù suốt đêm thâu
 Cối xay ngày mùa rộn rã
 Giã gạo đêm trăng thình thịch
 Bà lão nhai trầu chúng tôi nghe cổ tích
 Tuổi nhỏ dù tinh nghịch
 Vẫn lặng im nghe chuyện ngày xưa
 
Yêu làng say sưa
 Lớn lên gửi lại làng trò chơi nhiều năm trước
 Xa rồi.
 Nhớ nhau qua tuổi nhỏ vô tư.
 Trai làng đi tứ xứ
 Bắt đầu từ khoảng trời
 Chơi vơi trên lưng trâu
 
 Trai gái hai làng yêu nhau
 Sinh con đẻ cái
 Ngày giỗ tổ con cháu về bên ngoại
 Mẹ sống lại thời con gái đã qua
 Làng cách nhau một bến nước không xa
 Cây cầu tre không có
 Câu hát bên bồi chở thương về bên lở
 Gái trai nên vợ nên chồng…
 Bây giờ cầu đã bắc qua sông
 Bên bồi ngô xanh bên lở mùa lúa chín
 Ngô nếp nướng gọi trẻ về tụ họp
 Nếp bên em thơm cả một khúc sông
 Dòng sông chảy giữa hai mùa câu hát
 Em đội nón qua cầu gió chẳng thổi bay đâu

 Tuổi hai mươi đánh giặc ở vùng sâu
 Cơn sốt rét lần đầu sao nhớ dầu diếp cá
 Tiếng con gái nghe như quen như lạ
 Chưa kịp hỏi tên người bom nổ…, lửa na pan
 Đêm hành quân lệnh dừng chân binh trạm
 Tựa lưng nhau chung hương nhựa rừng tràm
 Bỗng nói thủ thê làng tao bên sông Lam
 Đất cọc còi nên mặn mòi câu Ví
 Lặng lẽ ra đi mang làng vào trận đánh
 Đêm giáp ranh, súng địch cầm canh, tiếng dế
 Khao khát một tiếng gà trong ấp gáy le te…

 Từ cái giếng đầu làng và những lùm tre
 Trai gái ra đi sau mùa gặt hái
 Người trở về làng, người xa vời bến bãi
 Đến rằm tháng Giêng hay rằm tháng Bảy
 Thắp nén hương trên mồ mả ông bà
 Thơm chút lòng người đã khuất, đã xa

 Lại hát về làng như hát với tháng ba
 Làng là cánh võng ru tôi,cái nôi thơ bé
 Đầu này võng mắc vào chân trời, đầu kia mắc vào vai áo mẹ
 Cái võng đưa đưa bởi bà chưa chịu ngủ
 Lời ru, ru mãi, à ơi…
 Làng ơi con đã lớn rồi
 Vẫn câu hát ấy suốt đời con đi…

      1980
                                                                               Nguyễn Hồng Thái

 

Góc nhìn của tôi

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.